Góc nhìn AI: Kiến thức đang mất giá, nhưng “taste” đang tăng giá

Thông tin kỹ thuật

10/06/2026

Có một điều rất lạ đang xảy ra trong thời đại AI. Trong hàng trăm năm, tri thức là thứ cực kỳ đắt đỏ. Muốn học một lĩnh vực phải mất rất nhiều năm. Muốn tiếp cận chuyên gia phải có tiền hoặc địa vị. Muốn viết một cuốn sách, làm một bộ phim, tạo ra một sản phẩm… đều cần lượng kiến thức và kỹ năng tích lũy khổng lồ. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử, nhân loại bắt đầu chạm tới trạng thái: tri thức gần như vô hạn và gần như miễn phí.
Đó là thay đổi rất lớn.

Một đứa trẻ với AI giờ có thể hỏi gần như mọi thứ. Một founder có thể brainstorm với AI suốt đêm. Một developer có thể nhờ AI giải thích framework mới trong vài phút. Một artist có thể explore hàng trăm concept trong một buổi chiều. Thậm chí nhiều lúc, AI còn trả lời tốt hơn một số chuyên gia trung bình. Đó là điều trước đây gần như không tưởng.

Nhưng càng đi sâu vào AI, tôi lại càng nhận ra một nghịch lý:
khi kiến thức trở nên dư thừa, thứ hiếm nhất lại không còn là knowledge.
Mà là:

  • Taste
  • Góc nhìn
  • Trực giác
  • Chiều sâu sống
  • Khả năng cảm nhận.

Chúng ta đang bước vào một thời đại mà content sẽ nhiều đến mức vô hạn. Ảnh AI. Video AI. Nhạc AI. Bài viết AI. Code AI. Mỗi ngày internet sẽ bị bơm thêm một lượng nội dung khổng lồ vượt xa toàn bộ lịch sử nhân loại trước đây cộng lại. Lúc đó, vấn đề không còn là: “Làm sao tạo ra content?” Mà là:
“Cái gì đáng để con người thật sự quan tâm?”

Đây là lúc “taste” trở nên cực kỳ quan trọng. Tôi rất thích từ này vì nó khó dịch hoàn toàn sang tiếng Việt. Taste không chỉ là gu thẩm mỹ. Nó là:

  • Khả năng cảm nhận cái đẹp
  • Biết cái gì có hồn
  • Biết cái gì thật
  • Biết cái gì đáng giữ lại
  • Biết cái gì nên bỏ đi.
    Trong một biển content vô tận, người có taste giống như người biết tìm vàng trong sa mạc.

AI có thể tạo ra hàng nghìn bức ảnh đẹp. Nhưng chỉ vài bức khiến bạn dừng lại vài giây lâu hơn bình thường. Chỉ vài bức có cảm giác: “Có gì đó trong này.” Đó là khác biệt rất khó mô tả.

Tôi nghĩ nhiều người đang hiểu sai về sáng tạo. Họ nghĩ sáng tạo là “tạo ra thật nhiều”. Không. Trong thời đại AI, tạo ra sẽ ngày càng rẻ. Thứ đắt đỏ sẽ là: biết chọn.
Biết cái nào đáng tồn tại.

Một người có taste tốt có thể nhìn 1000 output AI và chọn ra đúng một thứ có linh hồn. Điều đó cực kỳ giá trị. Bởi vì tương lai sẽ không thiếu người tạo nội dung. Tương lai thiếu người biết cảm nhận.

Đây là lý do tôi nghĩ artist thật sự không nên quá tuyệt vọng. Đúng, AI sẽ làm thay đổi ngành sáng tạo rất mạnh. Rất nhiều thứ sẽ bị commoditize. Những dạng content công nghiệp, lặp lại, vô hồn… sẽ bị AI nuốt rất nhanh. Nhưng nghệ thuật thật sự chưa bao giờ chỉ là kỹ thuật. Nó là:

  • Trải nghiệm sống
  • Nỗi đau
  • Ký ức
  • Tình yêu
  • Cô đơn
  • Mất mát
  • Và cách một con người nhìn thế giới.
    AI có thể mô phỏng style. Nhưng chưa chắc mô phỏng được “sự sống”.

Tôi từng nhìn hàng nghìn ảnh AI rất đẹp. Perfect lighting. Perfect anatomy. Perfect composition. Nhưng rất nhiều ảnh không để lại cảm giác gì. Nó giống như: “Đẹp… nhưng rỗng.” Trong khi có những bức ảnh technically chưa hoàn hảo, nhưng lại có linh hồn rất mạnh. Tôi nghĩ con người cảm nhận được điều đó sâu hơn chúng ta tưởng.

Có một thứ AI hiện tại làm rất tốt: nó giúp con người biến ý tưởng thành hình ảnh nhanh hơn. Điều này cực kỳ tuyệt vời. Một người trước đây không thể vẽ giờ có thể kể câu chuyện của mình bằng hình ảnh. Một creator nhỏ giờ có thể tạo ra cả thế giới tưởng tượng. Một người lớn tuổi có thể biến ký ức thành tranh. Đó là mặt rất đẹp của AI.

Nhưng rồi câu hỏi tiếp theo sẽ xuất hiện: “Trong hàng triệu thứ được tạo ra… cái nào thật sự đáng nhớ?” Lúc này, taste bắt đầu trở thành moat. Không phải technical skill. Mà là:

  • Cách nhìn
  • Cách kể chuyện
  • Chiều sâu cảm xúc
  • Và thế giới nội tâm của một con người.

Tôi nghĩ đây là lý do nhiều creator đang có cảm giác kỳ lạ. Một mặt, AI khiến họ phấn khích vì sức mạnh quá lớn. Mặt khác, họ bắt đầu sợ: “Nếu ai cũng tạo được ảnh đẹp, vậy mình còn giá trị gì?” Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng có lẽ câu trả lời không nằm ở việc cạnh tranh bằng số lượng output. Bởi vì AI luôn thắng ở số lượng. Con người không thắng bằng scale. Con người thắng bằng chiều sâu.

Điều thú vị là: càng nhiều AI content, con người càng khát khao thứ thật. Đó là phản ứng tự nhiên. Giống như khi fast food bùng nổ, người ta lại càng quý những bữa ăn nấu bằng sự chăm chút thật sự. Khi social media đầy noise, người ta lại càng quý những cuộc trò chuyện chân thành. Khi AI tạo ra vô hạn hình ảnh đẹp, con người lại càng đi tìm cảm xúc thật phía sau chúng.

Tôi nghĩ tương lai sẽ xuất hiện hai tầng content rất khác nhau. Tầng thứ nhất là “AI commodity content”. Rất nhanh. Rất nhiều. Rất rẻ. Đủ tốt. Nó sẽ tràn ngập internet. Nhưng rồi sẽ có tầng thứ hai: “human-curated meaning.” Tức là những thứ có:

  • Chọn lọc
  • Chiều sâu
  • Góc nhìn
  • Cảm xúc
  • Và sự hiện diện của con người thật.
    Đó mới là thứ tạo ra kết nối lâu dài.

Có lẽ đây là lý do tôi không còn quá ám ảnh chuyện: “AI làm được chưa?” Thay vào đó, tôi quan tâm hơn tới:
“Con người sẽ dùng AI để nói điều gì về chính mình?”
Đó mới là câu hỏi thú vị.

Một người có nội tâm nghèo nàn dùng AI… thường chỉ tạo ra thêm noise. Một người có chiều sâu dùng AI… có thể tạo ra những thứ chạm tới rất nhiều người. AI chỉ là amplifier. Nó khuếch đại thế giới bên trong bạn.

Tôi nghĩ thời đại tới sẽ rất khác. Rất nhiều kỹ năng kỹ thuật sẽ dần bị democratize. Nhưng:

  • Taste
  • Khả năng kể chuyện
  • Trực giác
  • Emotional resonance
  • Khả năng nhìn thấy vẻ đẹp
  • Và chiều sâu nhận thức
    sẽ ngày càng có giá trị. Bởi vì đó là những thứ khó scale nhất.

Có một điều khá buồn cười. Ngày xưa con người nghĩ tương lai sẽ thiếu thông tin. Nhưng tương lai thật ra lại thiếu:

  • Sự tĩnh lặng
  • Sự chọn lọc
  • Và cảm xúc thật.

Có thể vài năm nữa, một AI sẽ viết ra hàng triệu cuốn sách mỗi ngày. Nhưng điều đó không đồng nghĩa nhân loại có thêm hàng triệu tác phẩm đáng nhớ. Bởi vì một tác phẩm lớn không chỉ là thông tin. Nó là dấu vết của một linh hồn.

Và có lẽ… đó là lý do trong thời đại AI, điều đáng đầu tư nhất không chỉ là học thêm tool. Mà là:

  • Sống sâu hơn
  • Cảm nhiều hơn
  • Quan sát nhiều hơn
  • Yêu nhiều hơn
  • Đau nhiều hơn
  • Và hiểu con người nhiều hơn.
    Bởi vì cuối cùng… AI có thể học từ toàn bộ internet. Nhưng nó vẫn chưa từng thật sự sống một cuộc đời.
Quay lại tin tức